Phần thưởng lớn nhất đôi khi lại là sự khuyết tật

Ông đã được in trên tờ bìa của tạp chí New week vào năm 1980 trước đây với cái tên “cái đàn vĩ cầm thượng hạng”. Thấy thế, tôi phần nào tò mò hỏi ông “Với một nhà vĩ cầm nổi tiếng như ông, ông có thấy bị chọc tức khi có người nào đó gọi ông là người chơi vĩ cầm “tài tử”. Ông liền nhanh chóng lắc đầu và trả lời: “ồ, không, không khi nào cả. Thực tế thì những người chơi đàn vĩ cầm bản thân họ cũng dùng những từ ngữ đó. Chúng tôi có thể ca ngợi cách biểu diễn của một đồng nghiệp nào đó khi họ chơi một bản nhạc đặc biệt bằng cách nói với họ “Anh là một nhà chơi vĩ cầm khá hay”. Hoặc chúng tôi có thể nói với một người nào đó khác mà nhạc cụ của họ khiến chúng tôi phải trầm trồ thán phục “Anh đã có một cây đàn vĩ cầm khá tốt đó”.
Từ năm 1977 Perlman đã chiếm được tổng số 14 giải Grammy khác nhau cho những thành công về âm nhạc của ông
Năm 1986 tổng thống Ronald Reagan đã tặng thưởng ông huân chương tự do. Cuộc đi biểu diễn ở Liên Xô của ông với ban nhạc Philamomic Israel đã khiến ông được tặng thưởng giải Emmy đặc biệt.
Tuy nhiên, với tất cả những danh vọng mà thế giới đã dành tặng cho ngày càng nhiều cho ông, nhưng ông lúc nào cũng giữ được tính khiêm nhường, sự hài hước và đúng mức. “Tôi có thể phải nói rằng sự bất hạnh phúc của tôi từ lúc còn là trẻ con đã đem lại cho tôi nhiều phần thưởng hơn là những tấm bảng đồng, các cúp thưởng, các huân chương và những giấy xác nhận khác mà tôi đã nhận được từ đó đến nay”. Sau đó ông ta tiếp tục kể ra những thứ mà theo sự tin tưởng của ông ta mà cuộc sống đã đem lại cho ông ta nhờ vào những sự bất hạnh phút hiển nhiên trên đó là lòng can đảm, ý chí, lòng tin, sự hi vọng, tính kiên trì. Nếu không có những đức tính trên thì có lẽ là Itzhak đã có thể trở thành một con người hoàn toàn khác với con người của ông hiện nay, bởi vì ông đã biết gắn chặt những đức tính kỳ diệu đó với sự khuyết tật mà ông đã phải chịu đựng.
Tôi nhận thấy là ông có hai cây vĩ cầm cổ ít nhất là từ hai thế kỷ qua. Tôi tò mò hỏi ông: Đây là cái gì đó? Đó là cây vĩ cầm Stradivarius và đây là cây vĩ cầm Guaneri. Ông trả lời với một sự vui vẻ kiêu hãnh thực sự. Tôi chơi một cái trong mùa hạ và cái kia trong mùa đông và tôi thường thay đổi chúng, lúc chơi với cái này, lúc với cái khác. Điều đó khiến tôi thấy tốt và luôn giữ cho âm nhạc của tôi có màu sắc đậm đà sức sống.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *