Mối liên quan giữa già hóa và bệnh Parkinson?

Điều này một lần nữa khẳng định mối liên hệ giữa già hoá và bệnh Parkinson. Hiện nay đã xác định được là: tất cả các rối loạn đều liên quan với những thay đổi về mặt phân tử và cấu trúc xuất hiện trong một nhóm nhân não – “hệ ngoài tháp”. Hệ thống này tham gia vào phối hợp vận động. Người ta đã xác định được một chất môi giới quan trọng đảm bảo mối liên hệ giữa các nhân của hệ thống này gọi là dopamine. Nó đặc biệt nhiều ở liềm đen (chất đen). Thì ra bệnh Parkinson liên quan chủ yếu với giảm số lượng tế bào ở đó, cũng như giảm lượng dopamine. Thực ra các dược phẩm thay thế sự thiếu dopamine có khả năng chữa bệnh Parkinson. Tác động của mỗi một chất môi giới đều được các thụ quan tương ứng tiếp nhận. Người ta đã xác định được là, khi mắc bệnh Parkinson số lượng các thụ quan dopamine giảm.
Nếu tạo ra sự thiếu hụt dopamine (tiêm resecpin) ở chuột cống hoặc phong bế các thụ quan, sẽ xuất hiện các biểu hiện cổ điển của bệnh Parkinson. Các công trình trong những năm gần đây đã cho thấy: không chỉ có dopamine mà cả các hệ thống chất môi giới, các nơropeptid cũng có ý nghĩa đối với sự phát sinh bệnh.
Hệ thống tổng hợp dopamine bị ảnh hưởng lúc già. Bằng phương pháp trực tiếp người ta đã cho thấy hoạt tính của men tyroxinhydroxylase và dopadecarboxylase kiểm soát sự tổng hợp chất môi giới này bị giảm theo tuổi. Việc giảm số lượng các tế bào (có khi tới 50%) trong liềm đen, giảm số lượng các thụ quan nhạy cảm với dopamine (có nghĩa là xuất hiện tất cả những rối loạn giống như bệnh Parkinson) làm cho hệ ngoài tháp bị rối loạn khi già. Ngoài ra sự chuyển hoá các chất môi giới khác trong não cũng bị ảnh hưởng bởi sự hoá già.
Sự phát triển bệnh Parkinson ở người có tuổi thường liên quan tới tổn thương các mạch máu do vữa xơ động mạch, các mạch đó cung cấp máu cho hệ ngoài tháp. Nhưng ở những con chuột già cũng có thiểu năng vận động, run! Những con vật này không mắc bệnh vữa xơ động mạch, sự phát triển thiểu năng hệ ngoài tháp của chúng liên quan với già hoá. Ở chuột cống già mô hình thực nghiệm của bệnh Parkinson phát triển nhanh hơn.
Trong hệ ngoài tháp có các vùng có thể gây ra tình cảm âm tính. Trong các thí nghiệm trên động vật người ta đã cho thấy khi già hưng phấn của các vùng này tăng. Điều này tạo điều kiện cho việc xuất hiện tình trạng tình cảm âm tính chung.
Đối với tất cả các lứa tuổi đái đường là kết quả của sự vô hiệu hoá việc cung cấp insulin cho cơ thể. 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *