Còn điều không nói thẳng ra

Các từ có sức mạnh lập trình nhận thức, vì vậy điều quan trọng là nên tránh chấp nhận thụ động những hàm ý tiêu cực mà từ già mang lại. Vì ở tuổi già sẽ có những vấn đề và những việc đau lòng tích tụ nhiều hơn, nên nhiều người ca ngợi tuổi trẻ, không phải vì nét đặc biệt của nó mà bởi vì nó vượt qua được mọi khó khăn, trục trặc. Trong cuốn lớp sóng tuổi già, một cuốn sách sâu sắc về sự lão hóa ở Mỹ, Ken Dychtwald kể lại những dòng chữ trên một thiệp sinh nhật:
Mặt trước chớ cảm thấy già. Chúng tôi có một người bạn tuổi ông… bên trong và trong những ngày vui vẻ ông ấy còn có thể tự ăn được. Kiểu nói đùa này làm người ta bật cười bởi chỉ cảm thấy hơi lo lắng một chút, còn nếu phải đương đầu đầy đủ thì có thể không phải là ít. Nhưng chẳng biết đùa hay thật khi một câu nói đùa trên một thiệp sinh nhật khác lại gây không vừa ý: “Cậu đã sang tuổi băm rồi đó. Sẽ chẳng còn nguồn vui thú gì về sau này trong đời cậu nữa đâu. Điều mà thông điệp này trực tiếp muốn nói là trong sâu thẳm, người ta rất sợ lão hóa. Còn điều không nói thẳng ra là chẳng có gì chúng ta có thể làm được với sự lão hóa cả. Điều đáng buồn là xã hội chúng ta, do thiếu các mô hình tư duy về lão hóa, đã chất lên chính từ này các lớp định kiến. Dychtwald đã nói rõ những hàm ý khi đặt hai từ già và trẻ ở hai cực đối lập. Nếu trẻ là tốt, thì già ắt phải là xấu. Nếu trẻ có tất cả, thì già ắt phải mất hết. Nếu trẻ lá sáng tạo và năng động thì già ắt phải trì trệ và chậm chạp. Nếu trẻ là đẹp thì già ắt phải không hấp dẫn. Nếu thú vị là đang trẻ trung thì ắt phải không vui ở tuổi già. Nếu tuổi trẻ đầy đam mê thì tuổi già ắt chẳng còn ham muốn chi. Nếu trẻ em là ngày mai của chúng ta thì người già ắt phải là ngày hôm qua rồi. Cách điển hình của người Mỹ đứng trước tính lưỡng cực này là thiên về ý cứ được trẻ trung mãi mãi. Các cơ thể trẻ trung, đẹp, xuất hiện đầy trên các trang tạp chí và màn hình truyền hình. Cứ theo như quảng cáo rộng rãi thì nước Mỹ là một thiên đường của những người đang sống đều dưới 30 tuổi, với làn da sạm nắng, cơ bắp mỡ màng và những nụ cười mê hồn. Những hình ảnh một nước Mỹ là miền đất của tuổi trẻ vĩnh cửu lại trái hắn với thực tế tính đến tháng 7 năm 1983 trong đất nước này có nhiều người già trên 65 tuổi hơn là những thiếu niên dưới 20 tuổi, có nghĩa chúng ta đã chính thức không còn là trẻ trung gì đã bốn thập niên qua

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *