Bồi dưỡng tình cảm lạc quan như thế nào?

Bồi dưỡng tình cảm lạc quan như thế nào?Sự đam mê những hoạt động lành mạnh làm cho con người thấy cuộc sống của mình thêm ý nghĩa
Trước tiên cần phải có tấm lòng rộng mở và cao thượng. Mác từng nói đại ý: “Nếu chúng ta đã chọn một nghề nghiệp để có thể phục vụ nhiều nhất cho con người thì dù có nặng nhọc cũng không đánh ngã được chúng ta vì đó là sự hy sinh vì mọi người. Lúc đó ta sẽ không thấy đáng tiếc, hạn hẹp hoặc không có những niềm vui vị kỷ. Ngược lại sẽ thấy hạnh phúc của chúng ta liên quan đến hàng triệu con người; sự nghiệp của chúng ta tuy thầm lặng nhưng vẫn mãi mãi có tác dụng. Nắm xương tàn của ta sau này sẽ thắm đượm những giọt nước mắt nóng hổi cao thượng của con người”. Một người mà lúc nào cũng chỉ biết tính toán được mất cho riêng mình thì dù có bao nhiêu vinh dự, quyền uy và giàu có cũng không thể có niềm vui chân chính, còn nói chi đến sự lạc quan, hạnh phúc thật sự và lâu bền.
Muốn có tình cảm lạc quan đó, cần có hứng thú, niềm vui qua tham quan, du lịch, cắm trại, trò chơi, ca nhạc, đánh bóng, chơi cờ, múa, xem phim, nuôi cá, trồng hoa, sưu tập tem, cổ vật, thả diều… kể cả làm việc từ thiện, lao động theo vui thích. Sự đam mê những hoạt động lành mạnh ấy làm cho con người thấy cuộc sống của mình thêm ý nghĩa, vui tươi, giải trừ những căng thẳng tiêu cực, làm tăng sức khỏe. Và ở đây, niềm vui, nụ cười là liều thuốc tâm lý kỳ diệu (vừa đỡ căng thẳng mà lại chống hồi phục, nâng hiệu suất lao động).
Câu 100. Vì sao con người cần giao tiếp?
Khoa học đã chứng minh: giao tiếp không chỉ thúc đẩy quá trình xã hội hóa và nhân cách hóa mà còn có tác dụng tốt với cơ thể, sức khỏe tâm lý và kéo dài tuổi thọ của con người. Vì vậy trong xã hội hiện đại, giao tiếp được coi là “vitamin tâm lý” không thể thiếu cho mọi người.
Một nhà tâm lý học người Mỹ đã thực nghiệm xác định ảnh hưởng xấu của cuộc sống cô độc đối với con người.Người ta cho 1 người ở trong 1 căn phòng nhỏ, hoàn toàn cách ly với mọi người xung quanh. Trong phòng có đầy đủ các cao lương mỹ vị, có thể tự do ăn uống, ngủ… nhưng chỉ không có thứ gì để xem, đọc. Qua 2 ngày, người đó không chịu nổi cảnh sống an nhàn, cô độc đó. Anh ta luôn gõ cửa, đập tường khẩn thiết xin được giải thoát để trở về với mọi người. Lúc đó mặt mày anh ta đờ đẫn, run rẩy, động tác vụng về, loạng choạng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *