Bề ngoài của con người là những cá thể tách biệt

Khi cách hiểu của một người thay đổi thì thực tại của anh ta cũng thay đổi theo. Trong trường hợp của những đứa trẻ bị hội chứng lùn tâm thần xã hội thì việc tạo cho chúng một môi trường yêu thương cho thấy có hiệu quả hơn việc cung cấp hoccmon tăng trưởng (việc chúng tin là mình không được cần tới và không đáng có, có thể mạnh tới mức cơ thể chúng không thể tăng trưởng được kể cả khi tiêm các hoccmon cho chúng).Tuy nhiên, nếu tình thương khuyến khích cha mẹ, họ có thể biến đổi niềm tin sâu kín của những đứa trẻ với tính khí khó thương, thì chúng có thể đáp lại bằng những đợt bùng phát hoccmon tăng trưởng được sản xuất một cách tự nhiên, đôi khi nó làm cho chúng trở lại tình trạng phát triển bình thường về chiều cao, thể trọng. Khi chúng thấy mình đã khác đi thì thực tại riêng của chúng cũng được thay đổi ở mức sinh lý. Đây là cách ẩn dụ mạnh mẽ về nỗi sợ già đi và niềm tin sâu xa là chúng ta muốn già đi để có thể hiểu được đã tự biến đổi thành già đi như thế nào, như lời tiên đoán tự thực hiện bằng chính hình ảnh tiều tụy của mình.
Để thoát khỏi nhà tù này, chúng ta cần dẹp bỏ những niềm tin do sợ hãi mà sinh ra. Thay vì cứ mãi tin rằng cơ thể bạn sẽ tạn tạ dần cùng thời gian thì bạn hãy nuôi dưỡng niềm tin rằng cơ thể bạn đổi mới không ngừng. Thay vì tin rằng cơ thể bạn là một cái máy không hồn thì hãy ấp ủ niềm tin rằng cơ thể bạn đang được truyền khả năng hiểu biết sâu xa về cuộc sống mà mục đích duy nhất là để trợ lực bạn. Những niềm tin mới này không chỉ để tạo dễ chịu hơn để sống, mà là những niềm tin thực sự – chúng ta trải nghiệm niềm vui của cuộc sống xuyên qua các tế bào của chúng ta, vì vậy chỉ là tự nhiên để tin rằng những tế bào của chúng ta không chống lại chúng ta mà lại muốn những gì chúng ta muốn.
Mặc dù bề ngoài của con người là những cá thể tách biệt, song tất cả chúng ta đều có liên hệ tới các mẫu trí năng chi phối vũ trụ.
Bạn và môi trường của bạn là một,. Cứ quan sát chính bạn mà xem, thì bạn sẽ thấy cơ thể bạn dừng lại ở một điểm nào đó; nó được tách ra khỏi bức tường của phòng bạn, hoặc cái cây bên ngoài, bằng không gian rỗng. Tuy nhiên, nói theo thuật ngữ lượng tử thì sự phân biệt giữa “đặc” và “rỗng” là vô nghĩa. Mỗi xentimet khối không gian lượng tử được đổ đầy bằng một lượng năng lượng gần như vô tận, và một dao động nhỏ nhất là một phần của các trường dao động bao la vượt qua toàn bộ các thiên hà.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *